Làm trưởng ban phụ huynh 2 năm, mình nhận ra: cái ghế tưởng nhẹ nhàng này lại là nơi bộc lộ rõ nhất tính cách của cả một tập thể
Sắp vào năm học mới rồi, chắc chắn sẽ lại rộ lên đủ chuyện xoay quanh hội cha mẹ học sinh. Sau 2 năm làm trưởng ban phụ huynh của lớp con (đang học mẫu giáo công), mình có khá nhiều suy nghĩ, quan điểm cá nhân về cái "chức vụ" tưởng đơn giản này. Đúng kiểu trong chăn mới biết chăn có rận, nó không hề đơn thuần chỉ là cầu nối giữa phụ huynh và nhà trường, đặc biệt là khi mọi chuyện dính đến tiền, một vấn đề luôn nhạy cảm. Không biết có ai từng trải qua giống mình không?
Ban đầu mình từ chối, nhưng 2 cô thuyết phục: "thấy mẹ quan tâm con cái, ba mẹ lại làm việc tại nhà, nên mẹ giúp cô nha, không phải làm gì nhiều, chỉ lên họp đầu năm và cuối năm thôi." Nghe vậy mình đồng ý, vừa trên tinh thần hỗ trợ các cô, vừa muốn tìm hiểu sâu hơn về ngôi trường con mình đang học.

Qua vài buổi họp, mình dần nắm được quan điểm, tư duy và tầm nhìn của cô hiệu trưởng, và mình thực sự thấy tin tưởng, hài lòng. Cô luôn đặt lợi ích của các con lên trên, nghĩ cho cả tập thể có nhiều hoàn cảnh khác nhau, nên kiên quyết với tiêu chí "không thu bất cứ khoản gì ngoài chương trình học, kể cả quỹ lớp". Quan điểm của mình cũng vậy: nếu không phải yêu cầu bắt buộc từ nhà nước hay nhà trường, mình sẽ không tự ý đề xuất thu, dù chỉ 1.000 đồng. Mình nói rõ điều này với các phụ huynh khác ngay từ đầu, nên năm đó mọi thứ trôi qua khá êm đẹp. Lớp không tổ chức liên hoan, mình chỉ gửi quà bánh sinh nhật riêng vào đúng ngày sinh của con mình.
Năm hai - lớp chồi: khi "tự nguyện" cũng đủ khiến người ta mất ngủ
Các con chuyển lên khu lớp nóng hơn. Vì sợ con ngủ không ngon, ban phụ huynh của trường (không phải mình) đề xuất lắp máy lạnh riêng cho khối chồi - hoàn toàn trên tinh thần tự nguyện. Cô hiệu trưởng chỉ đứng ra hỗ trợ, và nếu lắp thì nhà trường tài trợ tiền điện suốt 2 năm đến hết lớp lá.
Mình về phổ biến lại với các phụ huynh khác, nói rõ ràng mình không phải người đề xuất, chỉ là người truyền đạt và đứng ra thu tiền đại diện, với điều kiện: chỉ thực hiện nếu 100% đồng ý.
Kết quả, có 2 gia đình không đóng. Một gia đình khó khăn (mình và cô âm thầm chia nhau đóng phụ phần đó). Một gia đình khác thì ba mẹ nhất quyết không đồng ý, không nói lý do, từ chối trao đổi với cô và mình. Lúc đó mình thực sự cực kỳ nhức đầu và khó xử, vì suy cho cùng đây không phải điều bắt buộc, việc họ từ chối hoàn toàn là quyền của họ. Mình từng nói với cô: "thôi vậy chắc lớp mình không gắn được rồi." Cô chỉ nói: "Thôi để cô chịu phần đó." Nghe vậy mình thấy thương, nên cuối cùng cũng góp thêm một ít cùng cô, để các con có được sự mát mẻ mà không ai phải mang tiếng.
Còn chuyện bé nhà không đóng tiền nhưng vẫn được xài chung máy lạnh, mình chưa bao giờ nghĩ đến việc so đo, lại càng không keo kiệt với một đứa trẻ chỉ vì lựa chọn của ba mẹ nó, càng không muốn làm khó con nít. Cả lớp chỉ biết có 2 bé không đóng, nhưng không ai biết đó là ai, cũng không ai biết cô và mình đã đóng thay. Mọi khoản thu chi, tiền thối dư đều được công khai minh bạch qua sao kê tài khoản. Năm đó lớp cũng không tổ chức liên hoan, vì mình thấy chuyện này càng lúc càng phức tạp.
Chắc chắn sẽ có người cảm thấy không công bằng, đặc biệt là những ba mẹ mong con được ở phòng mát, có điều kiện hơn người khác. Nhưng nếu thực sự cần sự tiện nghi đó đến vậy, họ hoàn toàn có thể chuyển lớp, chuyển trường, vì ngay từ đầu, ngôi trường này vốn dĩ không có máy lạnh. Không thể vì mong muốn riêng cho con mình mà ép buộc tất cả phải theo số đông, rồi khi số ít không đồng ý lại quay ra trách họ không công bằng.
Nhưng ai sẽ là người đứng ra làm "mạnh thường quân"? Thành thật mà nói, mình làm trưởng ban nhưng chưa bao giờ mê cái danh đó, để công khai đóng góp hơn người khác trong lớp hay từ thiện để được nổi bật. Và nếu lúc đó cả mình lẫn cô đều không đủ khả năng đóng bù, chẳng phải cuối cùng cũng phải quay về hướng số 1 thôi sao? Mình cũng không thể nào kêu gọi một ai đó trong lớp đóng hộ, để rồi những gia đình khác vô tình bị đẩy vào thế khó. Và nếu việc lắp máy lạnh không thực hiện được, liệu những ba mẹ đã đồng ý có quay sang trách móc người không đóng, với những câu nói khó nghe như trên mạng kiểu "không đóng thì cho con ra ngoài ngủ", "cả lớp đóng hết mà không thấy ngại à", hay "tôi đóng mà con người ta không đóng cũng được xài, tôi ứa gan lắm", “có mấy đồng mà cũng keo kiệt”, “khôn hết phần thiên hạ”.
Cũng có người từng đề nghị mình thu quỹ lớp để cuối năm liên hoan cho vui, và tặng quà cho các cô. Mình từ chối thẳng luôn. Thứ nhất, không phải ai cũng có nhu cầu liên hoan, việc thu quỹ chung rất dễ gây khó xử cho cả tập thể. Thứ hai, quà tặng cám ơn cô, mình nghĩ nên là tấm lòng riêng của mỗi gia đình, vì đó là tình cảm không thể quy đổi thành một con số cụ thể cho tập thể được.
Câu này có hơi thô nhưng thật:
Hầu như ai cũng chỉ nghĩ cho cá nhân mình, cho riêng con mình, mà ít khi thấu hiểu hay đồng cảm với lựa chọn của người khác. Lòng tốt đôi khi không chỉ đơn thuần là giúp đỡ người khó khăn, mà còn là sự công bằng, cho người khác quyền được lựa chọn mà không bị phán xét. Tại sao sự từ chối, một lựa chọn rất riêng tư của ai đó, lại dễ dàng trở thành thứ để người khác đem ra mỉa mai đến vậy? Nếu lúc đó bạn là người có 1 sự lựa chọn khác số đông, bạn sẽ cảm thấy như thế nào?
Và nếu ai đó đang nằm trong ban hội cha mẹ PH giống mình 2 năm trước, mình cũng mong mọi người có cái nhìn tỉnh táo, nhiều chiều, công tâm và nhân đạo hơn. Chứ không phải chỉ cần có tiền thì nên làm hội PH đâu nhé.
Bình luận của bạn